Download [Kurokochii] Dáng Vẻ Anh Thích Em Đều Có by Từ Từ Đồ Chi PDF

Title[Kurokochii] Dáng Vẻ Anh Thích Em Đều Có by Từ Từ Đồ Chi
File Size2.2 MB
Total Pages572
Table of Contents
                            – Hết chương 10 –
                        
Document Text Contents
Page 2

2

May thay chủ nhiệm ngoại khoa – bác sĩ Vương diệu thủ hồi xuân, kẻ
xui xẻo kia mới chuyển nguy thành an.

Người thân đối với nhân viên y tế thiên ân vạn tạ là điều tất nhiên, đặc
biệt phải kể đến người mẹ già của bệnh nhân, lôi kéo tay bác sĩ Vương
khen trăm lời đủ kiểu như: Hoa Đà tái thế, tuổi trẻ tài cao, tuấn tú lịch
sự…

Cụ bà càng nhìn anh bác sĩ này càng thấy thích, vừa đẹp trai vừa có
tài, công việc tốt tay nghề cao, tuổi còn trẻ mà đã làm đến chức chủ
nhiệm ngoại khoa, cuối cùng nhịn không được mà hỏi: “Tiểu Vương,
cháu kết hôn chưa?”

Bác sĩ Vương cười tủm tỉm nói: “Chưa ạ.”

Cụ bà vui vẻ, trong đầu đem mấy cô con gái còn độc thân nhà anh em
bạn bè ra chọn qua một lượt, thử thăm dò hỏi: “Ai nha, đừng kén chọn
quá chứ.”

Bác sĩ Vương vẫn cười tủm tỉm: “Không có kén chọn, cháu cũng không
còn độc thân.”

Ngọn lửa nhiệt tình trong lòng cụ bà “tạch” một tiếng tắt ngỏm.

Bà biết con trai đã không còn nguy hiểm, cũng không quá lo lắng, sau
khi ra ngoài liền đi đến bên cạnh mấy y tá trẻ hỏi thăm: “Đối tượng của
chủ nhiệm Vương cũng là bác sĩ?”

Mấy em gái y tá kinh hãi: “Wuli Cẩm Cẩm có người yêu khi nào?” (Wuli
= của chúng ta)

Cái tin tám nhảm này nhanh chóng truyền khắp bệnh viện, bác sĩ
Vương lúc tan việc đi ngang qua hành lang, dưới chân như giẫm nát
trái tim của các thiếu nữ.

Bác sĩ Vương tên độc một chữ Cẩm, cha già làm khai thác mỏ, là một
‘mỏ nhị đại’, xuất thân tàn phế nhưng chí hướng rộng lớn, không có
đam mê bất lương, không thích đua xe, không thích khoe mẽ, cũng
không thích chơi gái, từ nhỏ đã quyết tâm làm bác sĩ, mỗi ngày đều nỗ

Page 286

28
6

Trong phòng y tế chỉ có một vị bác sĩ, thông thường đi làm từ 8h, còn
có hai y tá thay phiên ca, lúc này hẳn là ca của y tá chiều.

Cậu thấy Kim Việt nhất định đã nghỉ làm rồi, mới yên tâm dìu Ben đến
đó, kết quả là vẫn gặp phải Kim Việt.

– Hết chương 45 –

Chương 46: Giáo dục chủ nghĩa yêu nước

Kim Việt biểu hiện rất tự nhiên hỏi han vết thương cũ của Ben, trình độ
tiếng Trung của Ben không tốt lắm, thường ngày nói chuyện với các
bạn học đều dùng hỗn hợp cả ba thứ tiếng Trung – Đức – Anh, hiện tại
muốn nói mấy từ như ‘sụn ch ê m‘, ‘phần mềm’, ‘dây chằng’, tiếng
Trung hoàn toàn không biết nói ra sao, chỉ đành dùng tiếng Anh nói
chuyện. Khẩu ngữ tiếng Anh của Kim Việt rất tốt, thậm chí còn không
có vấn đề phát âm cứng ngắc thông thường của người Trung Quốc, trái
lại là cậu trai người Đức Ben này còn thỉnh thoảng nói nhầm sang mấy
từ tiếng Đức.

Ngạn Dung cứ thế mà bỏ đi thực không tiện cho lắm, thế nên đứng ở
một bên, làm bộ đánh giá trang trí phòng y tế, yên lặng nghe hai người
nói chuyện.

“Không có vấn đề gì lớn.” Kim Việt nói: “Gần đây đừng đi đá bóng nữa,
sau này tốt nhất cũng không nên tiếp tục vận động mạnh quá nhiều.
Tự mình phải biết mình có chấn thương cũ chứ, sao còn cậy mạnh như
thế?”

Ben nhìn Ngạn Dung một chút, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.

Ngạn Dung ngay lập tức hiểu ra, Ben kiêu ngạo thật ra cũng rất khát
vọng hòa đồng với tập thể, cho nên dù mang theo vết thương cũ nhưng
vẫn rất chăm chỉ đi đá bóng cùng bọn họ.

Kim Việt dán salonsip cho Ben, hỏi tiếp: “Trong ký túc xá của cậu có
mấy thứ như thuốc xịt giảm đau không?”

https://href.li/?http://a1.hoopchina.com.cn/attachment/Day_090729/130_388220_723973fd877bebe.jpg

Page 287

28
7

Có vết thương cũ, đương nhiên sẽ có chuẩn bị trước một ít thuốc men,
Ben nói: “Có.”

Kim Việt nói: “Tôi cũng nghĩ thế, vậy thôi tôi không cần cho cậu thuốc
khác nữa, cậu ngồi thêm một lúc là có thể đi rồi.”

Hắn hỏi rất tự nhiên: “Cậu cùng Ian là bạn cùng phòng sao?”

Tự dưng bị nhắc đến tên Ngạn Dung quay đầu lại.

Ben đáp: “Không phải, chúng tôi là bạn cùng đội bóng.”

Kim Việt gật gù, lại nhìn Ngạn Dung mà nở nụ cười, dùng tiếng Trung
nói: “Không nghĩ đến cậu còn có thể đá bóng, tôi cho rằng cậu chỉ thích
đọc sách và nghe nhạc thôi chứ.”

Ngạn Dung đã sớm hoài nghi Kim Việt xem thường mình, ngay lập tức
trả lời: “Thích đọc sách và nghe nhạc cùng với thích vận động đâu có
xung đột nhau, phần lớn các môn thể thao liên quan đến bóng tôi đều
biết, tôi rất thích vận động, hơn nữa thần kinh vận động của tôi rất
phát triển.”

Kim Việt lộ ra biểu tình rất ư là kinh ngạc, nói: “Thật sao? Đúng là
không nhìn ra nha.”

Ngạn Dung nghiêm mặt, nói: “Anh muốn xem cơ bụng của tôi không?”

Nhìn Ngạn Dung, lại nhìn giáo viên y tế, ngửi được trong này có một
mùi vị không bình thường.

Giáo viên y tế cười nói: “Thôi không muốn đâu.”

Kỳ thực Ngạn Dung thổi phồng xong liền hối hận, cậu hiện tại còn phải
cố hết sức gồng lên mới có thể nhìn ra chút xíu xiu hình dáng cơ, nếu
như Kim Việt muốn xem thật thì gay go rồi.

Kim Việt nói: “Hết tuần này tôi phải đi đến chỗ mới làm việc, vốn còn
muốn chủ động đi tìm cậu nói từ biệt, vừa hay cậu hôm nay lại đến
đây, cũng đỡ cho tôi phải đi lại một chuyến.”

Similer Documents